đào một hoàng đế làm vợ

2.Tần Thủy Hoàng秦始皇 / qínshǐhuáng/. Từ năm 221 TCN là thời kì mà vị hoàng đế Tần Thủy Hoàng cai trị , thống nhất đất nước trở thành 1 quốc gia lớn mạnh , đánh dấu sự khởi đầu của một đế quốc hào hùng - Trung Hoa . Cũng chính thời kìa này , vị vua Tần Thủy Hoặc, bạn cài đặt lại trò chơi điện tử PES 2006, phiên bản mà Adriano có lực sút 99, và là một huyền thoại trong game. Nhà sản xuất của trò chơi điện tử này, vì quá hâm mộ Adriano, nên đã ưu ái cho anh những chỉ số vượt trội phần còn lại. Nhưng đó là cách duy nhất 43 Sự kiện Majestic về Đế chế Ba Tư 42 Sự kiện Hoàng gia về các hoàng đế La Mã Hấp Dẫn; 2022; Nhóm Nghiên CứU CủA Tác Giả Nữ hoàng Anh Elizabeth II. Nữ hoàng Elizabeth II, vị quân vương trị vì lâu nhất của nước Anh, một tảng đá vững chãi trong suốt phần lớn một thế kỷ đầy biến động, vừa băng hà hôm 8/9 sau bảy thập niên trên ngai vàng, hưởng đại thọ 96 tuổi. Hoàng cung loan báo bà qua Người như cây mạ, yết miêu trợ trường*, chèn ép quá độ, e cũng là không ổn. (*) có một người nước Tống gieo mạ. Thấy mạ lớn chậm, ông bèn kéo cây non lên một chút.Về nhà, ông khoe với vợ con: "Hôm nay, tôi đã giúp một tay cho mạ lớn nhanh". Nghe cha nói thế, đứa Suốt cả cuộc đời, ông hoàng này dành trọn tình yêu cho người phụ nữ tên Josephine. Dù bị "cắm sừng" và ly hôn nhưng Napoleon vẫn không thể dứt tình và day dứt đến lúc chết. Hoàng đế Napoleon gặp góa phụ Josephine de Beauharnais, 32 tuổi, trong một buổi tiệc tối ở Paris kahsynthcreemur1974. Chuyển ngữ Andrew Pastel“Người….. Sẽ không hối hận?”“Ta còn thời gian để hối hận sao?”“……” Khúc Chí Văn nhíu mày, nhưng cũng không biết phải phản bác thế nào.“Chỉ khi nào còn thời gian mới có thể hối hận, ta không có tương lai, dù hối hận ta cũng không thể biết được.”Túc Cảnh Mặc nói xong, y ngồi xuống nhìn Đàm Trình nằm trên mặt đất, không nói gì nữa.“Tôi thật sự không biết người đang nghĩ gì trong đầu nữa?” Khúc Chí Văn nhìn núi Quỳnh Sơn đã hoàn toàn sập xuống, “Rõ ràng lúc trước người đã chuẩn bị…..”“Chuẩn bị hy sinh Đàm Trình.” Túc Cảnh Mặc tiếp lời Khúc Chí Văn, “Đúng là ta đã từng nghĩ như vậy.”“Vậy sao…”“Ngươi cũng biết, khi ta hỏi hắn, ngươi có nguyện hay không’, câu trả lời của hắn lúc ấy là gì mà phải không?”Túc Cảnh Mặc phất tay áo đứng lên, nhìn ánh sáng hừng lên ở phía chân trời, “Hắn nói hắn nguyện, rồi sau đó, ta lại hỏi hắn ngươi có hối hận không’, hắn nói hắn không hối hận.”“…… Anh ta yêu người đến tận đáy lòng.”Túc Cảnh Mặc nghe vậy, khẽ cười, “Không chỉ đáy lòng, hắn đã khắc ta vào hồn phách, thế gian này thật ngắn ngủi, ta vốn tưởng rằng chấp niệm với Đại Tự diệt vong của ta là quá sâu, lại không biết trên đời này có kẻ chấp niệm với bản thân Túc Cảnh Mặc ta sâu hơn.”“Ta ở trong ngôi mộ đó ngàn năm, hắn cũng đi tìm ta ngàn năm…… Nếu nói Đại Tự không nên tồn tại, cách làm của ta là nghịch thiên, thì chuyện hắn đau khổ đi tìm ta như thế, cũng chẳng phải là nghịch thiên sao?Chỉ là một lần gặp nhau 1600 năm trước, chỉ là một câu tiện miệng không thật lòng “không biết quý nhân đây nên xưng hô thế nào, đến lúc đó ta chắc chắn tới cửa đáp tạ.”, vậy mà hắn lại theo đuổi đến tận bây giờ.”Nói tới đây, Túc Cảnh Mặc nhớ đến đoạn ký ức mơ hồ thật lâu thật lâu trước kia, lắc đầu cười khẽ ra tiếng, “Không biết nên nói là quá si tình, hay là quá ngốc nghếch.”“Hai người đã từng gặp nhau?” Khúc Chí Văn kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thân ảnh đã bắt đầu nhạt dần.“Đã từng gặp.”“Chuyện đó….. Đàm Trình có biết không?” Cậu ta chưa từng đi điều tra kiếp trước của Đàm Trình, nhưng nghe Túc Cảnh Mặc nói, chẳng lẽ Đàm Trình kiếp nào cũng……“Có lẽ hắn biết một ít, cũng có lẽ là không.” Túc Cảnh Mặc không nói dối. Lần trước Đàm Trình hỏi y đoạn đối thoại duy nhất của cả hai ấy, y đã biết Đàm Trình là chuyển thế của người ở bờ sông kia. nhưng Đàm Trình có vẻ cũng chỉ biết mỗi câu nói này thôi, những chuyện khác, ví dụ như chuyện Đàm Trình là người huyết tế cho Đại Mộ lúc đó, cậu hoàn toàn không cảm của Đàm Trình với Túc Cảnh Mặc như thế nào, Khúc Chí Văn nhìn được hết thảy, tình cảm này vừa cảm động lòng người, lại cũng quá mù quáng. Nhưng cho dù Đàm Trình có yêu cách mấy, Khúc Chí Văn cũng sẽ không bao giờ nghĩ Túc Cảnh Mặc sẽ vì Đàm Trình mà từ bỏ 1600 năm thủ vững Đại mộ này. Phần cảm tình của Đàm Trình đã chắc chắn chỉ có trao đi mà không được nhận lại..Khúc Chí Văn không biết vì sao mình lại khẳng định như vậy, nhưng giống như từ trong cốt nhục, từ sâu trong linh hồn cậu ta, luôn kêu gào một sự thật, là kẻ như Túc Cảnh Mặc sẽ không dao động vì bất kỳ người nào, chỉ biết vì mục đích mà không từ thủ đoạn.“Nhưng mà dù có như thế, tôi cũng không nghĩ điện hạ sẽ chọn cách từ bỏ Đại Mộ,”“Thế mà ta lại có thể đoán ra ngươi sẽ bỏ Ngột Cốt vì Khương Bình.”“Tôi không giống điện hạ! Tôi không có chấp niệm như Người,” “Không có chấp niệm như ta? Ha ha ha ha,” Giống như lời Khúc Chí Văn nói rất buồn cười, Túc Cảnh Mặc cong đôi mắt đào hoa cười lớn, “Đây là chuyện buồn cười nhất trẫm từng nghe ngươi nói đó.”Vì sao Lâm Tả lại có được thân xác của Túc Cảnh Nghiên? Tuy Lâm Tả chưa nói, nhưng chẳng lẽ Túc Cảnh Mặc không đoán được sao? Hư Vân dù mạnh đến mức nào cũng là một người trần, giao đấu với tiên nhân sao có thể lành lặn quay về? Trước khi chết y cũng biết thời gian của Hư Vân cũng không còn nhiều lắm, Lâm Tả thì bị Hư Vân huỷ hoại tiên thể, còn sót lại thần Trình nói Ninh Khanh chết trên chiến trường, không còn thân xác, thần hồn cũng bị hủy hoại. Túc Cảnh Nghiên có thể cứu lại về một mảnh hồn của Ninh Khanh sao có thể là chuyện dễ dàng? Không có Hư Vân, trên thế gian này cũng chỉ còn mỗi Lâm Tả có thể tiên không thể tùy ý chiếm đoạt thân xác…… Nếu không có sự đồng ý của Túc Cảnh Nghiên……Khúc Chí Văn không biết Túc Cảnh Mặc đang nghĩ gì, chỉ cho rằng y đang cười nhạo cậu ta chấp nhất với Khương Bình như vậy mà không tự biết, còn nói y chấp niệm quá nhiều. Khúc Chí Văn hơi xấu hổ “Tôi dĩ nhiên là không giống như Người, thử nghĩ xem một người có thể tự giam cầm linh hồn mình ở đây hơn ngàn năm, lại còn không sợ bị hồn phi phách tán, sao có thể là người có tình được.”Câu này Túc Cảnh Nghiên đã từng nói với Túc Cảnh Mặc, y hơi hơi nhướng mày, “Có thể nghe lại được câu này từ miệng ngươi, thật đúng là hoài niệm.”“Bệ hạ có ý gì?”Nghiêng đầu nhìn Khúc Chí Văn đang nhíu mày, Túc Cảnh Mặc hư uốn nhìn thấu qua vẻ ngoài, nhìn đến hồn phách Khúc Chí lâu sau, y mới dời mắt đi, nhàn nhạt nói, “Tranh đấu một đời, lại phát hiện chẳng ai là người chiến thắng….. Kết quả, hai ta hai đều là kẻ thất bại.”“Cái gì cơ?”“Không gì, chậm rãi suy ngẫm đi, tốt xấu ngươi cũng còn có kiếp này.”Khúc Chí Văn không hiểu Túc Cảnh Mặc đang nói gì, càng không biết phải nói lại làm sao, đành phải im lặng không nói trời phía xa, vầng sáng càng ngày càng nhiều lên, mơ hồ có thể nhìn rõ được quang cảnh xung quanh. Đối với người khác khung cảnh này chẳng có gì đẹp, chẳng có gì lạ, rừng núi hoang vắng thì đẹp chỗ nào. Nhưng khung cảnh tầm thường trong mắt những người bình phàm này dừng trong mắt Túc Cảnh Mặc lại không giống nhau…..Khung cảnh này, thế giới rộng lớn này, đã 1600 năm hơn y chưa từng nhìn thấy…..Lại nhớ đến Đàm Trình ngày ấy nói muốn dẫn y đi xem phong đỏ và rẻ quạt, Túc Cảnh Mặc hơi siết chặt nắm tay, mở miệng nói“Khúc Chí Văn, ngươi có nhớ lúc ngươi ôm Ninh Khanh ra khỏi Đại Mộ, ta có nói muốn làm một giao dịch với ngươi?”“Anh ấy là Khương Bình, không phải Ninh Khanh!” Lúc ấy cậu ta cũng nhờ Túc Cảnh Mặc trợ giúp mới có thể mang Khương Bình ra, lúc Đại Mộ sập, để tránh cho Đường Gia Minh không chặn đường, cậu ta ném vòng Niết Bàn ra ngoài…. Không biết Đường Gia Minh còn sống hay đã chết…… Vì lúc đó cậu ta thấy một khối đá to rơi xuống ngay chỗ của Đường Gia Minh……“Là ai cũng không quan trọng.” Túc Cảnh Mặc thấp giọng nói “Nếu ngươi đồng ý, ta có thể giúp ngươi dung hợp hồn phách Khương Bình, cung có thể xóa đi ký ức kiếp trước của Ninh Khanh.”“…… Bệ hạ có thể làm được?”“Tất nhiên.”“Vậy, Người muốn trao đổi cái gì.” Khúc Chí Văn không đáp, chỉ hỏi tiếp.“Ta đã từng dung tiến một hai viên Ngột Cốt vào cơ thể Đàm Trình vốn chỉ nghĩ để sau khi chết nó sẽ dẫn linh hồn hắn đến mộ, giữ Đại Mộ này…. Nhưng mà ta lỡ tay dung cho hắn nhiều một chút. Sáu lượng hai chỉ.”“……” Cái gì mà lỡ tay? Lừa lừa người khác có thể, chứ làm sao lừa được Khúc Chí Văn. Đàm Trình sinh năm 1988 tháng 3, sơ bát tử giờ Tý,23h ->1h đêm ngày thứ 8 của tháng. Đổi ra Dương lịch thì là ngày 23/4, cốt trọng đúng sáu lượng hai chỉ, xưng cốt có ghi Số này phước lộc vô cùng, học giỏi làm nên, vinh hiển mẹ cha, đai vàng áo gấm, phú quý vinh hoa, mọi đường đầy đủ.’, nói cách khác, Đàm Trình vốn dĩ là người tài, trụ cột nước nhà…… Nhưng mà, nếu là Túc Cảnh Mặc dung đến sáu lượng……“Sáu lượng hai chỉ…… Đây là tiêu chuẩn để anh ta thành tiên đó!”“Thành tiên có gì tốt?” Túc Cảnh Mặc cười nhạo nói “Đàm Trình vốn chính là lương đống của thế gian này, hà tất đi làm cái thứ đồ bỏ thần tiên kia?” “…… Vậy người làm như vậy sẽ khiến anh ta đoản mệnh.”“Cho nên, ta mới tự mình dung nhập vào cốt nhục cho hắn, mà không mượn Thần Khí của ngươi.”“…… Đúng thật, Người làm như vậy, là để có thể kích động Ngột Cốt lần thứ hai?” cho nên lúc ấy cậu ta mới nghĩ Túc Cảnh Mặc muốn giết Đàm Cảnh Mặc cười cười, “Nếu quyết định cứu hắn, dĩ nhiên ta phải nghĩ cách chu toàn. Ngươi cũng biết, trong cơ thể Đàm Trình không chỉ có mỗi Ngột Cốt đúng không?”Khúc Chí Văn gật đầu nói “Lần đầu tiên nhìn thấy anh ta, trong thân thể không có Ngột Cốt, nhưng Đàm Trình vốn trường mệnh lại hiện ra đoản mệnh tướng, tôi còn tưởng do quỷ khí của Người gây nên nhưng lại không quá giống.”“Đúng vậy.” Túc Cảnh Mặc gật gật đầu, “Lúc trước ta đã cắt đứt hồn phách Đàm Trình bằng kiếm, sau đó….. Vì muốn cứu hắn, ta đã cho hắn uống đan dược do Hư Vân luyện chế. Đan dược đó có thể kéo linh hồn về, làm người tục mệnh, nhưng là lại sẽ gây thương tổn, Đàm Trình uống hai viên, lại không có việc gì, vốn ta còn tưởng sẽ không sao……”“Thì ra là thế…… Anh ta hôn mê như người thực vật là do thứ đan dược kia?”“Hẳn là như thế, chỉ sợ không bao lâu nữa, Đàm Trình sẽ…….” Túc Cảnh Mặc hơi nhíu mày, vươn đôi tay gần như trong suốt chạm vào gò má Đàm Trình, “Sẽ ngủ một giấc không dậy nữa.”“Là ta hại hắn…… Mệnh của hắn phải là đai vàng áo gấm, phú quý vinh hoa’, mệnh của hắn không nên có ta.”“Người nghĩ……”“Sống quá lâu cũng không tốt, cô độc lắm, ngàn năm vạn năm không thể chịu nổi. Nếu như ngày nào đó, Đàm Trình ngủ một giấc không dậy nổi, ngươi hãy giúp ta đánh thức Ngột Cốt trong người hắn, để hắn hoàn chỉnh đi qua kiếp này…… Tương lai của hắn, hẳn là hoàn mỹ.”“Nhưng người cảm thấy không có người, sao anh ta có thể …..”“Có gì không thể?” Giọng nói trầm thấp của Túc Cảnh Mặc mang theo sự uy nghiêm của bậc Đế vương “Ta nói mệnh của hắn không nên có ta, có nghĩa là trong ký ức của hắn, cũng không nên có ta!”“Cái gì!”Khúc Chí Văn há miệng, ngơ ngác sững ra giống như nửa thanh gỗ gần đó, nhưng Túc Cảnh Mặc không để ý lặng nhìn đôi chân mình không biết đã biến mất khi nào, bàn tay Túc Cảnh Mặc muốn chạm vào Đàm Trình hơi khựng lại một gian đã đến rồi.“Rất nhiều lần ngươi nhắc đến, dây tơ hồng của Đàm Trình có nối với một người đúng không? Đó là nhân duyên của hắn. Trì hoãn mười hai kiếp, kiếp này cũng nên có một người bầu bạn.”“Tuy tôi nói như thế nhưng tơ hồng của Đàm Trình không quá rõ ràng……” Nhưng khi nói đến đây, Khúc Chí Văn cũng không thể tin, khi hồn phách Túc Cảnh Mặc càng lúc càng mờ nhạt, thì dây tơ hồng kia cũng càng lúc càng rõ ràng, cậu ta chỉ cần tìm tòi sơ một chút, là có thể biết đầu bên kia là ai…..“Đó là nữ tử như thế nào? Đầu dây tơ hồng của Đàm Trình là ai?”“……” Khúc Chí Văn phức tạp nhìn Túc Cảnh Mặc, thở dài “Là một cô gái rất dịu dàng, tên là Hạ Đồng, cô ấy thật sự nghiêm túc với Đàm Trình, là…..”Thời gian từng chút trôi qua, nghe Khúc Chí Văn chậm rãi kể chuyện cô gái này, Túc Cảnh Mặc bỗng nhiên nhợt nhạt cười, cong cong đôi mắt, cặp mắt đào hoa kia thật là môi khẽ mở, Túc Cảnh Mặc nói“Chẳng tốt bằng ta.”./. Chuyển ngữ Andrew PastelNgoại trừ cơ thể suy nhược ra thì Đàm Trình không bị thương ở đâu khác, nhưng mà hai ngay sau cậu mới đi lại bình thường lần trước đau đớn giãy giụa cận kề cái chết, cậu bất tỉnh rồi chìm vào giấc mơ, trong mơ cậu không thể tránh được quỷ dữ, nhưng khi tỉnh lại mọi chuyện đã giấc mơ lần này cậu lại nhớ sâu sắc. Đàm Trình không biết lệ quỷ muốn giết cậu là ai, cũng không biết vì sao Túc Cảnh Mặc phải cứu cậu, hoặc là…… Đàm Trình nhớ lại lúc trước khi chết cậu mơ hồ một bóng người, hình như muốn giết cậu…… Đó Túc Cảnh Mặc phải không……Nếu thật là y, vậy tại sao sau khi xuống tay giết Đàm Trình, y lại đổi ý cứu cậu?Nằm ở trên giường, chỉ cần nhắc đến người nọ là Đàm Trình không thể ngừng nghĩ về, trái tim thổn thức như thiếu một thứ gì đó. Đây là một loại cảm giác kỳ lạ, so với những bí mật lịch sử một vương triều bí ẩn phía sau Túc Cảnh Mặc, cậu càng cố chấp với chính bản thân y nhiều hơn. Từ ánh mắt đầu tiên khi kinh ngạc nhìn Đàm Trình khi nắp quan tài bị đẩy ra, đến những lần tiếp xúc sau này, dù là trong trường hợp nào, đôi mắt đào hoa kia vẫn luôn mang ý cười, và cả khí chất đặc biệt, lời nói cử chỉ khác hẳn với người hiện đại của y… Tất cả những điều đó khiến người khác không thể rời mắt. Không liên quan đến giới tính, đây là sức quyến rũ riêng biệt của chỉ riêng theo văn chất lễ giáo của người xưa, không một cử chỉ nào của y không tiết lộ tính tình phóng khoáng trăng hoa, nhưng cũng vô tình lộ ra sự tàn nhẫn lạnh lùng che giấu trong đấy. Có lẽ do những năm tháng làm đế vương hình thành nên. Người như vậy dù có ở thời đại nào cũng nổi bật, huống chi y còn là hoàng đế cao cao tại thượng, dĩ nhiên xung quanh y sẽ có vô số mỹ nhân, người trước ngã xuống, người sau tiến lên. Nhưng y lại chẳng lập hậu…Nghĩ đến đây, lòng Đàm Trình khẽ giọng điệu, Đàm Trình biết Túc Cảnh Mặc ít nhất cũng tại vị 10 năm trở lên, và dù y trông trẻ, nhưng chắc chắn cũng đã hai mươi mấy, tuổi như vậy nhưng vẫn chưa lập hậu? Tại vị mười mấy năm lại không lập hậu?Trong lịch sử, hoàng đế tại vị hơn mười năm mà không lập hậu hiếm như lông phượng sừng lân. Sắc phong Hoàng Hậu là một sự kiện trọng đại, thông cáo toàn thiên hạ, khắp chốn mừng vui, còn có nghi thức nhập hậu rất long trọng. Nếu hoàng đế trước khi đăng cơ đã có chính thất vợ cả , thì đa phần đều nạp chính thất thẳng vào cung và sắc phong Hoàng Hậu. Nhưng cũng có vài vị hoàng đế lại đem chính thất vào hậu cung, rồi sắc phong phi tần lên Hoàng Hậu…Nếu Túc Cảnh Mặc không có Hoàng Hậu thì chắc là lúc y còn là Thái Tử, hoàng tử hay vương gia cũng chưa có chính thê, mà ngay cả sau khi tại vị mười mấy năm cũng không không cưới cưới vợ? Thời cổ đại, hầu như không có đàn ông trên 16 nào chưa lấy vợ, huống chi là Túc Cảnh Mặc thân ở vị trí như vậy, cho dù Túc Cảnh Mặc vẫn thích chơi bời không muốn đón dâu, nhưng sau khi lên ngôi, lễ giáo cổ đại cũng đòi hỏi thành gia lập nghiệp’ để báo hiếu. Mà chưa bàn đến lễ giáo, cũng có rất nhiều quần thần muốn đưa con cái nhà mình vào hoàng cung sinh hạ hoàng tử, hoặc liên hôn để phục vụ lợi ích quốc gia. Chín người mười ý, dù có là hoàng đế cũng không thể bỏ ngoài tai tất cả lời nói của quần vì sao Túc Cảnh Mặc không lập hậu? Hay là lúc ấy đã xảy ra chuyện gì?Không biết vì sao, Đàm Trình lại nghĩ tới cái bình rượu bốn cạnh đơn giản có khắc chữ “thanh” kia, cái bình được mọi người nhất trí cho rằng nó là bình khắc tên người trong lòng của hoàng đế.“Trẫm là người thương hoa tiếc ngọc, chỉ cần là mỹ nhân quyến rũ, thì nam hay nữ trẫm cũng không từ chối. Nhưng mà, ngươi như thế này…trẫm hơi khó ăn’.”Câu nói của Túc Cảnh Mặc Đàm Trình còn nhớ rất rõ, nghĩ đến tình cảnh lúc ấy, Đàm Trình nhịn không được cười khẽ ra đó mà y còn có thể chòng ghẹo cậu, ắt hẳn lúc sinh thời cũng là một người trăng hoa đa tình. Chỉ là, mọi người hay nói, người nhìn như vô tình lại là người có tình nhất, người nhìn như đa tình lại là người chung thủy là chức Hậu kia, Túc Cảnh Mặc để lại cho người nào đó mà y yêu nhất nhưng không có được?Nhưng mà suy đoán này vừa mới nảy lên, Đàm Trình đã lắc đầu phủ nhận,“Không……”, Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm xúc nghèn nghẹn kì lạ, Đàm Trình tự nói, “Không thể đâu.” Còn lý do mình một mực phủ nhận, Đàm Trình nghĩ không nhiên ngoài vấn đề lập Hậu, Đàm Trình cũng để ý chuyện vì sao Túc Cảnh Mạc lại chết trẻ như thế, vì bệnh, hay bị ám sát do tranh đoạt quyền lực? Đại Tự có tồn tại thật hay không, nếu thật sự tồn tại, tại sao nó hoàn toàn biến mất trong lịch sử?Vốn đã có quá nhiều câu hỏi còn bỏ ngõ, sau khi đặt chân vào cổ mộ, biết được càng nhiều, Đàm Trình càng có nhiều câu hỏi hơn, không chỉ là triều đại biến mất kia, mà còn có sự tò mò về bản thân Túc Cảnh tới nghĩ lui, lăn qua lộn lại đến tận hai giờ đêm Đàm Trình cũng không thấy buồn ngủ. Trở mình, ngọc bội đặt bên gối tỏa ánh sát nhạt màu trắng dưới ánh trăng, làm người chợt trở nên bình tĩnh lạ kỳ. Hoa văn rồng chạm rỗng tượng trưng cho thân phận Túc Cảnh Mặc. Đàm Trình không kìm lòng được lại đưa tay vuốt ve ba chữ nhỏ khắc trên người hay nói ngọc bội có tri giác, đi theo chủ nhân lâu, nó cũng tự nhiên nhiễm lấy khí chất của chủ nhân mình, trắng noãn tinh khiết, mặt ngoài bóng loáng ấm áp, tựa như cảm giác người nọ mang đến, phong lưu phóng khoáng dịu dàng như ngọc, còn điêu khắc con rồng giẫm mây, cũng giống như bên trong của y, không sợ bão táp, đứng trên cao quan sát hết thảy.“Đây là ngọc bội tùy thân của người ấy.”Khẽ thở dài như vậy, mảnh ngọc bội dường như đã hằn sâu vào tim Đàm ngọc bội này bản thân nó đã mang giá trị rất lớn, chưa tính đến giá trị lịch sử của nó qua ngàn năm. Nếu tính, chắc là vô giá…Nhưng Túc Cảnh Mặc lại đưa báu vật này cho cậu……Nhớ tới lúc trong mộ, người nọ cười với cậu, đề nghị làm một giao dịch……“Trẫm sẽ bảo vệ cho ngươi không bị quỷ dữ tấn công, nhưng, ngươi phải giúp trẫm làm một việc….. Ngươi khai quật lăng Hoàng Hậu’ lên, trẫm thật sự muốn biết nơi đó táng ai, còn nữa…” Túc Cảnh Mặc im lặng một lúc, rồi lạnh lùng cười “Túc Cảnh Nghiên, sau khi ta chết, hắn là người kế vị. Tìm giúp ta lăng mộ của hắn, ta muốn biết, sau khi ta chết Đại Tự đã xảy ra chuyện gì.”Túc Cảnh Nghiên…… Người này có lẽ là cùng thế hệ hoàng tộc của Túc Cảnh Mặc, khả năng cao là anh em của y. Túc Cảnh Mặc không nói thêm cái gì nữa, Đàm Trình lúc ấy cũng mệt mỏi đến mức không còn sức lực hỏi thêm cái mà cũng lần đó, Đàm Trình mới biết được linh hồn Túc Cảnh Mặc không thể rời lăng mộ nhẹ một hơi, Đàm Trình nhắm mắt, đừng nghĩ, đừng nghĩ, chuyện gì cũng không được vội vàng, việc cấp bách bây giờ là làm sao để cục cảnh sát gỡ phong tỏa để đội khảo cổ tiếp tục khai vậy, lần cậu mất tích này đã làm cục cảnh sát phong tỏa luôn cả ngọn buộc phải nghĩ ra cách……Cậu thanh niên bị Khương Bình thỉnh’ từ Bắc Kinh về Tây An lạ lùng nhìn hắn, “Nơi anh nói phải hướng Tây Bắc không vậy?”Khương Bình ngẩn người, hướng Tây Bắc đúng là vị trí thôn Ninh Hóa, “Cậu biết chuyện thôn Ninh Hóa à?”Thanh niên lắc lắc đầu “Không biết, nhưng mà chỗ đó oán khí bốc cao tận trời, mấy người đúng là không sợ chết mới tới gần khu mộ đó.”Biết lần này mình đã mang về được một người thật sự biết gì đó, Khương Bình nghiêm túc nói “Vậy cậu có thể giúp đỡ tôi không?”“Tôi lấy mạng tôi ra giúp anh à?” Nhìn chướng khí đen đặc phía xa mà mắt thường không nhìn thấy được, cậu thanh niên cụp mắt nhìn xuống một lúc lâu mới nói “Chỗ đó tôi cũng không dám lại gần đâu.”—Vua cha đời trước bị gì mà đặt tên con cái kì cục =]]]] Mặc là mực tàu màu đen còn Nghiên trong Túc Cảnh Nghiên chính xác là cái nghiên mài mực á =]]] Vậy mấy hoàng tử còn lại chắc tên Túc Cảnh Giấy, Túc Cảnh Bút lông với Túc Cảnh gác bút quá =]]]]]] Đánh giá từ 32 lượt Đã rất lâu lắm rồi mới có 1 bộ đam mỹ khiến bạn phải thức thâu đêm để đọc, càng hiếm hoi hơn nó là thể loại linh dị được Quái Đản Giang Dương giới thiệu. Tình yêu của công dành cho thụ trong Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ, không phải chỉ là được chôn giấu tận đáy lòng, mà đã được khắc sâu vào linh là tình yêu vĩ đại như vậy mới có thể cảm hóa một vị hoàng đế khi sống vốn cao lãnh, khi chết lại mang theo thù hận hơn 1000 năm, biến ẻm thành mèo con mặc anh sờ nắn ^^Giới thiệu truyệnĐây sẽ là một phát hiện khảo cổ rất lớn, mà khi công bố, có lẽ sẽ đảo điên toàn bộ lịch Trình theo giảng viên hướng dẫn đến Tây kho báu được chôn sâu dưới lòng đất,Một lăng mộ bị che giấu hơn ngàn năm,Và những sự kiện quỷ dị lạ thường…Khiến dây thần kinh những nhà khảo cổ học run rẩy, hưng phấn và sợ linh cữu được mở ra, Đàm Trình ngẩn ngơ cả người,Vị đế vương hơn một ngàn năm trước, lặng lẽ nằm bên tình yêu của cậu, cũng để lại nơi đó. Tác giả Quái đản giang dương Thể loại Hiện đại, chủ công, linh dị thần quái, huyền huyễn, đạo mộ, cường cường, ôn nhu si tình khảo cổ học công x băng lãnh hoàng đế mỹ thụ, hỗ sủng, HE. Chuyển ngữ Andrew Pastel wp andrewpastel Tình trạng Hoàn 140 chương + 5 phiên ngoại ———– Văn án Đây sẽ là một phát hiện khảo cổ rất lớn, mà khi công bố, có lẽ sẽ đảo điên toàn bộ lịch sử. Đàm Trình theo giảng viên hướng dẫn đến Tây An. Một kho báu được chôn sâu dưới lòng đất, Một lăng mộ bị che giấu hơn ngàn năm, Và những sự kiện quỷ dị lạ thường… Khiến dây thần kinh những nhà khảo cổ học run rẩy, hưng phấn và sợ hãi. Khi linh cữu được mở ra, Đàm Trình ngẩn ngơ cả người, Vị đế vương hơn một ngàn năm trước, lặng lẽ nằm bên trong. Và tình yêu của cậu, cũng để lại nơi đó. ———– Link Link wattpad

đào một hoàng đế làm vợ